Vì yêu …


Có những nỗi đau em gây ra cho người khác, em ko nhận ra, ko có nghĩa là nó ko tồn tại. Nhưng ko cần phải xin lỗi anh đâu. Anh chẳng bao giờ trách cứ em cả, vì khi yêu một ai đó, là trao cho họ quyền được làm đau mình.

Không ai hiểu vì sao anh lại yêu e nhiều đến vậy, yêu vội vàng, mê mải, điên dại. Em lạnh lùng với anh, anh kiên nhẫn ở bên cạnh. Em cáu gắt, anh xoa dịu. Em mắng mỏ, anh cười xòa. Khi em buồn, anh tìm cách để em vui. Anh mải miết chạy theo niềm vui và nỗi buồn của em như thế. Chỉ cần nhìn thấy em cười, chỉ cần nghe thấy giọng nói của em là anh bỏ quên tất cả và mặc định những gì mình đã làm là đúng.

Cũng đã rất nhiều lần anh muốn giận em, anh quyết tâm im lặng với em thử 1 lúc nhưng chỉ cần nghe thấy tiếng em, nghe em nói là anh lại muốn lao đến bên em như một thằng ngốc. Anh nhớ em, nhớ tới điên dại. Sáng khi thức dậy anh nhớ em. Tối trước khi đi ngủ anh cũng nhớ em. Trong giấc mơ anh cũng nhìn thấy nụ cười của em. Anh nhớ em ngay cả khi anh ngồi cạnh em. Anh cứ sợ những giây phút ấy trôi qua mất. Suốt cả ngày những suy nghĩ về em cứ quẩn quanh anh. Cứ mãi miết nhớ, cứ mãi miết nghĩ và mãi miết đau. Anh yêu em đến mức mù quáng. Đôi khi anh tự trách mình sao ngốc thế, sao khờ dại thế nhưng lí trí anh không thắng nỗi trái tim anh.

Anh yêu em nhiều lắm… tình yêu cứ lớn dần, càng ngày càng yêu em nhiều hơn. 14 tuần rồi :X