Đồng tính không phải là bệnh !


Image

Tôi có rất nhiều bạn bè là người đồng tính.

Đa phần họ đều rất giỏi, một phần là vì bản chất được sinh ra với sự nhạy cảm, rung động nhiều hơn những người khác nên việc gì họ làm cũng trôi chảy hơn, một phần vì họ muốn được tôn trọng, muốn được sống ngang hàng với những định kiến xã hội.

Đồng tính không phải là một căn bệnh.

Điều này tôi nghe sách báo giải thích nhiều rồi nhưng trong suy nghĩ một số người người thì cái gì cứ khác đi bình thường thì là “bệnh” và trong vô vàn những lý luận thiếu bao dung thì đồng tính là “bệnh”.
Một căn bệnh lạ không cần kê toa, cũng chẳng thể chữa trị bằng thuốc. Căn bệnh được hình thành từ suy nghĩ hạn hẹp và trái tim ích kỷ của rất nhiều người.

Đồng tính không phải là một cái tội.

Nếu đó là một cái tội thì chắc toà án sẽ đông nghẹt người và các luật sư sẽ chẳng biết đưa ra mức án nào với những con người đôi khi mắc tội lúc vừa lọt lòng mẹ.
Chẳng ai tuyên án tử hình một người đàn ông không thể yêu phụ nữ. Hãy xử chung thân một người phụ nữ vô cảm với đàn ông.

Đồng tính không phải là điều bất hạnh.

Ít nhất với một số người tìm ra chính mình giữa bề bộn những ngược xuôi đã là một điều hạnh phúc rồi.
Chẳng ai muốn đi trái với tự nhiên.
Chẳng ai muốn sống cuộc đời khác biệt.
Chỉ là nấc xúc cảm rung động cùng tầng số với những người cùng giới, thế thôi.

Quy đổi ra tình yêu, hoá ra nhân loại vẫn vô tội. Cái sinh tử mong manh, ai cũng sẽ trải qua hết một kiếp người. Có người loay hoay hơn nửa đời người vẫn không biết mình là ai, có người nhắm mắt xuôi tay vẫn mang một nỗi đau không thể nói.
Vũ trụ bao la và thượng đế yêu quý tất cả nhân loại như con ngài.

Người đồng tính đa phần không thích bị thương hại và không cần lòng thương hại, tự họ vẫn sẽ sống và vươn lên kiệt cùng với số phận của họ, với rất nhiều định kiến trong xã hội của họ.
Thế nên, nếu không thể đồng cảm xin hãy CÂM MIỆNG – đó đã là một việc làm rất tốt rồi hỡi những con người tưởng mình lành lặn như lại thiếu mất trái tim.

By IRIS CAO